
PN - Trong chuyến hành hương cùng đoàn du lịch lên đỉnh núi Tây Thiên (Tam Đảo, Vĩnh Phúc), chúng tôi có dịp theo chân những người phụ nữ gánh thuê, mới biết công việc của họ quá vất vả. Trên đôi quang gánh, những lễ vật nặng hàng chục ký theo họ "băng đồi, vượt núi" gần 15km để phục vụ việc tá lễ.
Chùa Tây Thiên quanh năm tấp nập người đi lễ, cầu nguyện. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chúng tôi là những phụ nữ, với đôi quang gánh trên vai, mời gọi tha thiết: "Các anh để em gánh đồ lễ vật lên núi cho...".
Đoàn chúng tôi lên đỉnh núi Tây Thiên mang theo khoảng 30kg lễ vật, đồ ăn uống. Trong khi chị trưởng đoàn đang loay hoay tìm những "đấng nam nhi" để phân công xách đồ lên núi, thì một phụ nữ gầy gò, trạc tuổi 40 chạy tới cùng với đôi quang gánh trên vai: "Các cô, các chú ơi! Những đồ lễ kia không xách lên nổi đỉnh núi đâu, để tôi gánh lên cho, lấy giá phải chăng thôi...". "Giá bao nhiêu hả chị?". "Một trăm ngàn thôi các chú ạ”. "Sao đắt thế", một số thanh niên phàn nàn. "Không đắt đâu, đi rồi các chú mới biết!".
Cuộc "ngã giá” thành công. Thế là, người phụ nữ gánh thuê còng lưng theo chân chúng tôi leo dốc, vượt đồi lên đỉnh núi.
Lên được vài quãng đồi, khoảng hơn 1km, ai nấy đều ngả nghiêng, thở hổn hển vì quá mệt, tìm vội chỗ nghỉ tạm. Thế mà người gánh thuê vẫn miệt mài với công việc của mình, mặc cho những giọt mồ hôi lăn dài trên gò má sạm đen.
Chị tên Lưu Thị Kim, năm nay 41 tuổi, nhà ở dưới chân núi, làm nghề gánh thuê được gần 30 năm nay. Chị Kim cho biết, ngoài thời gian làm ruộng, hầu như ngày nào chị cũng có mặt nơi đây để tìm "mối" gánh thuê. Tôi hỏi: "Thế có ngày nào chị gánh hai - ba chuyến không?", chị trả lời ngay: "Sức đâu hả chú, một ngày chỉ gánh một chuyến là mệt lả rồi".
Chị Kim thổ lộ: "Làm nghề này khổ và vất vả lắm chú ạ, nhiều người nhìn qua cứ tưởng dễ kiếm tiền, nhưng chú cứ nhìn xem, đi bộ một mình còn mệt, huống gì... Nhưng, vì gia đình khó khăn, ba đứa con trong độ tuổi ăn học, nhất là phải lo cho đứa con đầu đang học đại học tại Hà Nội nên gắng vậy".
Đội hình gánh thuê tại chùa Tây Thiên hiện có khoảng 100 người, già có, trẻ có, nhưng chủ yếu là phụ nữ tuổi trung niên. Sáng sớm, họ tập kết ở chân núi, chờ khách đến để chào mời với hy vọng được thuê.
Leo dốc được non nửa chặng đồi, chúng tôi gặp một cô gái xinh xắn đang gồng hết sức để "bươn" lên một đoạn dốc cao. Cô tên Phạm Thị Tuyết (22 tuổi), đang học tại trường trung cấp kinh tế ở Tam Đảo - Vĩnh Phúc. Mẹ của Tuyết đã làm việc này gần 10 năm nay. Tuyết cho biết: "Em tranh thủ lên đây gánh thuê để lấy tiền trang trải việc học. Mệt lắm, nhưng phải cố gắng thôi...".
Mỗi người một cảnh, chị Nguyễn Thị Hiền (49 tuổi), chồng mất sớm, một mình phải bươn chải nuôi năm đứa con. Nhiều năm qua, ngày nào chị cũng thức dậy từ 3g sáng, túc trực ở chân núi thật sớm để hy vọng có thể được gánh thuê hai chuyến.
Gạt vội những giọt mồ hôi vã ra trên mặt, chị vừa nói vừa thở dốc: "Cả gia đình tôi trông chờ vào quang gánh này chú ạ”. Nói chưa dứt câu, chị đã vội vã với quang gánh trên vai, mong cho kịp giờ để nhận thêm chuyến nữa.
Nguyễn Xuân Hưng
Nguồn: Phụ Nữ Online





